Cái xưởng nội thất nhà tôi từng có đợt ghế sofa gỗ hương bị trả lại vì tôi không dám mở lời với thợ
Hồi đầu làm chủ xưởng, tôi tin rằng cứ có tay nghề tốt và thợ giỏi là mọi việc hanh thông. Cho đến một ngày tôi va trái đắng đến khi xưởng làm ăn được bốn năm, khi tôi ký đơn hàng 30 bộ ghế sofa gỗ hương cho một đơn vị nghỉ dưỡng. Tôi không dám ngủ vì thấy thợ cả dùng mộng không phù hợp — đây là gỗ dễ bị ẩm mốc — nhưng thợ đó có tiếng trong vùng, tôi ngại nói thẳng với anh ta nên không dám lên tiếng. Chỉ vài tháng trôi qua, nguyên lô hàng bị trả lại vì các mối ghép bung ra sau vài trận mưa ẩm. Resort không chỉ đòi tiền mà còn yêu cầu bồi thường thiệt hại doanh thu. Tôi mất trắng hơn trăm rưỡi — đủ để tôi tỉnh ra.
Cái tính ngại nói thẳng với thợ đã khiến tôi mất trắng hơn trăm triệu
Tôi nhớ như in cái hồi ấy: thợ chính là anh Hùng, người làng bên. Anh ta dùng kỹ thuật mộng thẳng thường — cách đó chỉ phù hợp với gỗ xoan hay gỗ mít — nhưng với gỗ hương, đòi hỏi kiểu ghép chịu lực co giãn. Tôi biết điều đó, vì tôi từng làm thợ mộc 12 năm trước khi mở xưởng. Thế nhưng, khi thấy anh Hùng tự tin hì hụi ghép từng mối — tôi sợ cả xưởng cười mình mới ra nghề mà đã lên mặt dạy đời. Kết cục là sau khi mưa ẩm kéo dài, từng mối ghép bắt đầu giãn ra, bung ra, rời ra. Resort đòi bồi thường 50 triệu tiền phạt chậm trễ — một bài học đắt giá cho cái tính ngại nói thẳng.
Im lặng với thợ giỏi còn nguy hiểm hơn cãi nhau với khách
Tôi trăn trở cả tháng sau lô hàng hỏng. Tôi hiểu ra một sự thật phũ phàng: càng im lặng với thợ giỏi, họ càng nghĩ mình đúng. thi công nội thất biệt thự thử tưởng tượng: tôi từng bước tới nói với bác thợ 40 năm nghề rằng bác khoan lỗ chưa đúng. Tôi tưởng sẽ bị mắng cho một trận. Nhưng ngược lại, bác ấy nhìn tôi, gật đầu và nói: 'Cảm ơn chủ, tôi sửa lại'. Tôi ngộ ra một bài học lớn: người thợ lành nghề trân trọng người chủ biết nghề hơn là kẻ xu nịnh. Mạnh dạn chỉ ra lỗi, nhưng với thái độ cầu thị — đó là bí quyết để thợ tâm phục khẩu phục.
Bài học: quản xưởng là quản cái 'tôi' của mình trước
Từ sau vụ ấy, tôi tự xét lại mình. Tôi bắt buộc cả xưởng ngồi lại với nhau — không phân biệt thợ chính hay thợ phụ. Một vài thợ kỳ cựu còn phản đối. Tôi kiên trì giải thích: 'Không phải để bới lông tìm vết, mà để cả xưởng cùng tiến bộ'. Sau 6 tháng áp dụng, chất lượng sản phẩm tăng rõ rệt. Quan trọng hơn: không còn cảnh 'im lặng là vàng' nữa. Thế mới biết: cái khó nhất khi quản xưởng là quản cái tôi của chính mình, chứ không phải quản thợ. Nếu bạn đang gặp cảnh tương tự. Đừng đợi lô hàng hỏng mới thay đổi.